chưa đầy một tuần sau khi mình phải thỏa thuận với nó để nó không tiếp tục đe dọa giết mình, và đốt nhà mình, hơn hai tuần sau khi nó tới trường kiếm mình và đánh mẹ mình, thì thằng chó này lại tiếp tục gây chuyện.
tất cả những nhục nhã, đau đớn và tổn thất về tài chính lẫn tinh thần của mình và gia đình mình ( hi vọng có một phần nào ảnh hưởng tới gia đình nó nữa) cũng không làm cho nó sáng mắt ra và bớt đi chút nào cái sự điên cuồng mất nhân tính của nó.
Mình đã từng ăn chay, mình đã từng cầu nguyện trời phật phù hộ, mình đã từng nguyện với ông bà sẽ làm người tốt và có ích cho xã hội, làm rạng danh tổ tiên nếu ông bà phù hộ cho mình thoát khỏi thằng chó này. Nhưng có lẽ không ai có thể giúp được mình nữa. Và sự vô luân của nó đã đạt đến mức khiến cho mình chỉ muốn nó chết đi ngay lập tức bằng bất cứ giá nào, cách nào, hoàn cảnh nào, chỗ nào. Chỉ khi nó chết đi thì mình mới có thể bình yên.
Còn nếu nó sống thì mình chỉ có nước chết mà thôi, chết, chết, chết chết và chết chết chết chết cje61t chết chết chết chết chết
chưa bao giờ nghĩ đến chết nhiều như bây giờ
chưa bao giờ khóc nhiều và thường xuyên như những tháng qua
chưa bao giờ thấy có lỗi với bố mẹ như vừa qua
nhưng cũng cùng lúc, vài khoảnh khắc lóe lên, chưa bao giờ muốn sống hơn thế.
mình căm hận thằng chó đẻ đó, chỉ vì cái sĩ diện bẩn thỉu và ích kỉ của nó mà mình và biết bao nhiêu người phải chịu đựng sự thống khổ về tinh thần và tiền bạc như thế này. Một thằng chó vô liêm sỉ, đi hết nửa cuộc đời mà đéo biết chí thú làm ăn kiếm ra tiền, nuôi con, nuôi cha mẹ hay ít nhất là nuôi thân với cái miệng ăn chó chết của nó. Tất cả những gì nó làm giỏi nhất là dùng vũ lực và trí lực mạt hạng của nó để hành hạ những người xung quanh nhằm thỏa mãn thú tính của nó. Chưa từng thấy một thằng chó nào khốn nạn hơn. những thằng chó khốn nạn có thể hành hạ người ngoài hoặc người dưng nhưng ít nhất phải chừa lại gia đình và những người đã chìa tay ra đỡ nó dậy. Còn thằng khốn kiếp này chỉ chờ mình giơ tay kéo nó đứng dậy là nó túm luôn mình rơi xuống, và mình tin con vợ nó hay rất nhiều người khác cũng vậy thôi.
Nó là mình khốn quẫn đến mức còn nghĩ hay là dùng kế để giả vờ cưới nó, có con với nó rồi ly dị để nó vì đứa con mà không dám đánh chửi và đe dọa mình. Cách này con trúc vợ nó đã làm.
Nó làm mình khốn quẫn đến mức chỉ cần nhìn thấy tên nó trên tin nhắn hay điện thoại là mình tim đập chân run, không còn tập trung tỉnh táo được nữa mà lúc nào cũng trong trạng thái bị đề phòng, bị kích động ngấm ngầm. Mình không thể tập trung vào bất cứ công việc gì hết nữa, tất cả đều bế tắc và đóng sầm trước mặt mình. Khi nghĩ tới chuyện phải quen nó tiếp tục hay đơn giản là phải giữ liên la5c với nó mình đã thấy tương lai mù mịt và không còn gì để mong đợi, để cố gắng nữa. Với một thằng chó đẻ khốn kiếp vô sỉ như vậy, việc hít chung bầu không khí với nó đã làm mình cảm thấy tội lỗi rồi.
Có lẽ là không chịu đựng được nữa.
Mình sẽ phải tự kết liễu mà thôi, nhưng mình không để nó dễ dàng vậy đâu, mình sẽ đến 1 khách sạn nào đó trốn, bật webcam lên bắt nó xem cảnh mình treo cổ. Nó sẽ không làm gì được hết, nó sẽ không thể ngăn mình chết nữa, dù nó có thể ngăn mình sống.Vàtất nhiên mình sẽ làm chuyện đó sau khi đã forward hết cho anh em bạn bè người thânngườihâm mộ của nó những đoạn chat chửi rủa, những email hằn học và các đoạn ghi âm dài hơn 3 tiếng đồng hồ mà nó chửi mình thâu đêm suốt sáng. Để cho tất cả những người xung quanh nó biết nó là một thằng chó khốn kiếp thế nào. Một thằng vô lại, vô tích sự và vô liêm sỉ.
Mình không hại người bao giờ, mình có một chút cống hiến cho xã hội và mình tự tin là mình có ảnh hưởng tích cực đến những người xung quanh. Khi mình chết, tất cả những người thương yêu mình cần phải biết tất cả những thống khổ chịu đựng của mình, để họ không trách mình rằng đã quá vội vã nông nổi khi chọn cái chết.
Đây là một sự bức tử. Một sự bức tử tàn nhẫn